Bản Ón, xã Tam Chung, huyện Mường Lát cách TP. Thanh Hóa hơn 200 km. Từ thị trấn để lên được bản Ón phải vượt qua 25 km đường núi cao gập ghềnh khó đi, một bên là núi, bên là vực sâu. Ngày nắng có thể đi bằng xe máy, nhưng ngày trời mưa cách duy nhất đến được bản là đi bộ cả ngày đường.
Bản Ón có vài chục hộ dân, đa số là dân tộc H’Mông. Do đường xá cách trở nên người dân nơi đây chủ sống chủ yếu bằng nghề làm nương rẫy, vì thế đời sống còn vô vàn những khó khăn.
Với các em học sinh, những đôi chân nhỏ phải đi bộ từ tờ mờ sáng trên những con đường mòn vắt quanh ngọn núi cao tới phân hiệu của Trường Tiểu học Tam Chung (trường chính nằm ở thị trấn huyện Mường Lát) để tiếp cận với “cái chữ”.
Những cánh đào phai đầu tiên báo hiệu mùa Xuân về trên bản Ón |
Sắc hồng của đào phai khiến thời tiết nơi đây bớt giá lạnh hơn |
|
Đường đến trường của các em học sinh Trường Tiểu học Tam Chung |
|
Lớp học với những “ô cửa thoáng”. |
Giờ ra chơi |
Dù đường xá đi lại khó khăn, vất vả nhưng các em học sinh luôn đi học đầy đủ. |
Nắng sớm trên sân trường |
|
Niềm vui của các thầy cô giáo sau giờ giảng dạy. Điều kiện ăn ở, sinh hoạt nội trú nơi đây vô cùng thiếu thốn. |
Để liên lạc được với người nhà ở thị trấn hoặc dưới xuôi, các thầy cô sử dụng 2 cây cột này để “bắt sóng” điện thoại. Dù vậy, sóng điện thoại vẫn rất chập chờn. |
Ngôi nhà tràn ngập sắc đỏ của hoa Trạng nguyên khiến cho người ta cảm thấy ấm áp lạ lùng, dù cuộc sống nơi đây vô cùng khắc nghiệt, người dân chịu nhiều thiệt thòi. Mùa Xuân đã thực sự về trên bản Ón! |
Hà Giang
















